Vietnam – Vietnam Freedom in the World 2014

Vietnam Freedom in the World 2014


In 2013, Vietnam continued its intense crackdown on free expression online, in print, and in the public. The state convicted more than twice as many dissidents for activities like “conducting propaganda against the state” in 2013 than it did in 2012. In September, the state introduced a new law, Decree 72, that restricted all websites and social media from publishing anything that “provides information that is against Vietnam,” an incredibly broad provision that could essentially permit the government to arrest any Internet user in the country.

The repression did not stop the public from venting its anger—through social media and other forums—at perceptions of nepotism and vast corruption within the Communist Party of Vietnam (CPV), and at the slowing economy. Party leaders, including President Truong Tan Sang, acknowledged this anger and criticized some of the government’s actions, but did not enact meaningful reforms to stop corruption or promote political pluralism.

Despite the overall worsening climate for civil liberties and political freedoms, the CPV decided in November to lift its ban on gay marriage. Though it did not officially legalize same-sex marriage, Vietnam is the first country in Asia to allow same-sex unions.

The country also enhanced its strategic ties with influential democracies in 2013, including Japan and the United States, which hosted Vietnam’s president for a White House visit and launched a “comprehensive partnership” with Vietnam. Vietnam also joined the negotiations for a major regional free trade deal, the Trans-Pacific Partnership.
Political Rights and Civil Liberties:

Political Rights: 3 / 40 (+1) [Key]

A. Electoral Process: 0 / 12

The CPV, Vietnam’s the sole legal political party, controls politics and the government, and its Central Committee is the top decision-making body. The National Assembly, whose 500 members are elected to five-year terms, generally follows CPV dictates. The president, elected by the National Assembly for a five-year term, appoints the prime minister, who is confirmed by the legislature.

Tightly controlled elections for the one-party National Assembly were held in May 2011, with the CPV taking 454 seats, officially vetted nonparty members securing 42 seats, and self-nominated candidates garnering the remaining 4. In July 2011, the legislature approved Nguyễn Tấn Dũng, the prime minister since 2006, for another term, and elected Trương Tấn Sang as the state president.

B. Political Pluralism and Participation: 1 / 16

The CPV is the only legally allowed party in Vietnam. The Vietnam Fatherland Front, essentially an arm of the CPV, vets all candidates for the National Assembly. Membership in the Party is now primarily seen as a means to business and societal connections.

Although splits within different factions of the party have become more noticeable to outsiders and some educated Vietnamese, they are not openly aired, and websites or other media in Vietnam that discuss these splits are shut down and prosecuted. Many urban Vietnamese participate in political debate by using remote servers and social media to criticize nepotism and mismanagement by party leaders.

C. Functioning of Government: 2 / 12 (+1)

Vietnam’s government has become increasingly saddled by corruption, splits, and an inability to manage the country’s problems. Although the CPV has since the late 1980s overseen a long period of economic expansion, growth has slowed in the past four years, and the government has failed to address serious problems, including a widening wealth gap and vast debts within state-owned enterprises. Splits within the CPV have become slightly more open, and the government has failed to seriously address corruption within the party or nepotism in the Party and state companies.

Although senior CPV and government officials have acknowledged growing public discontent, they have not responded with comprehensive reforms. Government decisions are still made with little transparency. A plan announced in spring 2013 to make state companies more transparent was not put into practice.

Civil Liberties: 17 / 60

D. Freedom of Expression and Belief: 4 / 16

The government tightly controls the media, silencing critics through the courts and other means of harassment. A 1999 law requires journalists to pay damages to groups or individuals found to have been harmed by press articles, even if the reports are accurate. A 2006 decree imposes fines on journalists for denying revolutionary achievements, spreading “harmful” information, or exhibiting “reactionary ideology.” Foreign media representatives legally cannot travel outside Hanoi without government approval, though they often do in practice. The CPV or other state entities control all broadcast media. Although satellite television is officially restricted to senior officials, international hotels, and foreign businesses, many homes and businesses have satellite dishes. All print media outlets are owned by or are under the effective control of the CPV, government organs, or the army.

The government restricts internet use through legal and technical means. A 2003 law bans the receipt and distribution of antigovernment e-mail messages, websites considered “reactionary” are blocked, and owners of domestic websites must submit their content for official approval. Internet cafés must register the personal information of and record the sites visited by users. Internet-service providers face fines and closure for violating censorship rules.

In 2013, the government increased its repression of print and online journalists, jailing more than twice as many writers and bloggers in 2013 as it did the previous year. In June, the government arrested Pham Viet Dao, perhaps the best-known blogger in Vietnam, and charged him with “abusing democratic freedoms.” In September, the state introduced Decree 72, which restricted all websites and social media from publishing anything that “provides information that is against Vietnam,” an incredibly broad provision. The law also bans anyone using social media from writing about anything but “personal information,” and requires foreign Internet companies, like Google and Yahoo!, to maintain servers inside Vietnam, making it easier for Hanoi to censor any information that appears on their sites.

Religious freedom also remains restricted, having declined somewhat after a series of improvements in the mid-2000s. All religious groups and most individual clergy members must join a party-controlled supervisory body and obtain permission for most activities. The Roman Catholic Church can now select its own bishops and priests, but they must be approved by the government. Catholic leaders continued to be arrested around the country in 2013, and in September, Vietnamese authorities forcibly broke up a protest by Catholics in a town south of Hanoi, injuring at least 40 people.

Academic freedom is limited. University professors must refrain from criticizing government policies and adhere to party views when teaching or writing on political topics. Although citizens enjoy more freedom in private discussions than in the past, the authorities continue to punish open criticism of the state.

E. Associational and Organizational Rights: 1 / 12

Freedoms of association and assembly are tightly restricted. Organizations must apply for official permission to obtain legal status and are closely regulated and monitored by the government. A small but active community of nongovernmental groups promotes environmental conservation, land rights, women’s development, and public health. Land rights activists are frequently arrested; in April 2013, a court sentenced a group of fish farmers who fought back against land eviction to two to five years in jail. Occasional protests have erupted in major cities against China in the past two years, but these demonstrations are encouraged by the Vietnamese government and closely monitored. Human rights organizations and other private groups with rights-oriented agendas are banned. In early 2013, Vietnam allowed a representative of Amnesty International to visit the country for the first time in decades for a “dialogue,” but that discussion has thus far produced no tangible results.

The Vietnam General Conference of Labor (VGCL), closely tied to the CPV, is the only legal labor federation. All trade unions are required to join the VGCL. However, in recent years the government has permitted hundreds of independent “labor associations” without formal union status to represent workers at individual firms and in some service industries. Farmer and worker protests against local government abuses, including land confiscations and unfair or harsh working conditions, have become more common. The central leadership often responds by pressuring local governments and businesses to comply with tax laws, environmental regulations, and wage agreements. Enforcement of labor laws covering child labor, workplace safety, and other issues remains poor.

F. Rule of Law: 4 / 16

Vietnam’s judiciary is subservient to the CPV, which controls courts at all levels. Defendants have a constitutional right to counsel, but lawyers are scarce, and many are reluctant to take on human rights and other sensitive cases for fear of harassment and retribution—including arrest—by the state. Defense attorneys cannot call or question witnesses and are rarely permitted to request leniency for their clients. Police can hold individuals in administrative detention for up to two years on suspicion of threatening national security. The police are known to abuse suspects and prisoners, and prison conditions are poor. Many political prisoners remain behind bars, and political detainees are often held incommunicado. After an 18-month hiatus to re-examine the death penalty, Vietnam resumed using capital punishment in August 2013.

G. Personal Autonomy and Individual Rights: 8 / 16

Ethnic minorities, who often adhere to minority religions, face discrimination in mainstream society, and some local officials restrict their access to schooling and jobs. Minorities generally have little input on development projects that affect their livelihoods and communities.

Despite the overall worsening of the climate for political rights and civil liberties in Vietnam, over the past two years the government has allowed increasingly open displays of Lesbian, Gay, Bisexual, and Transgender (LGBT) rights. LGBT supporters held pride days in 2012 and 2013 in Vietnam, and the country’s state media aired a gay-themed sitcom. In November 2013, the government passed a law removing its ban on gay marriages, though it stopped short of recognizing same-sex unions.

Women hold 122 seats in the National Assembly. Women generally have equal access to education and are treated similarly in the legal system as men. Although economic opportunities have grown for women, they continue to face discrimination in wages and promotion. Many women are victims of domestic violence, and thousands each year are trafficked internally and externally and forced into prostitution.

Why Was Vietnam Elected to the UN Human Rights Council? By Jak Phillips Nov 19 2013

Why Was Vietnam Elected to the UN Human Rights Council?

By Jak Phillips

2 points on reddit

A Vietnamese man in downtown Hanoi, where ever-tightening state restrictions are making it harder for activists to communicate freely (Photo by Bui Hoang Long)

Last week, the UN elected serial human rights repressor Vietnam to its 47-seat Human Rights Council (UNHRC). Despite operating a single party communist regime—under which freedom of speech, right to protest, and many other liberties are routinely denied—Vietnam received the most votes from UN members out of the 14 newly elected countries (184 out of 192). Which is kind of ironic when you consider that voting is a practice not many of the country’s 90 million citizens are too familiar with.

The result is just as hypocritical as it is confusing; in the past, Vietnam’s Hanoi regime has stubbornly refused permission for the UNHRC to investigate allegations of human rights abuses. Over 50 dissidents have been imprisoned already this year for exercising their right to free speech, while others are routinely beaten, harassed, and intimidated. Uprisings from minorities and religious groups aren’t tolerated either, and are often crushed with completely unnecessary force. For example, a small group of Catholic protesters in Nghe An Province were recently met by a reported 3,000 police and soldiers wielding guns, batons, and grenades.

“Vietnam is still a poor country rife with corruption and moral degradation,” says Nguyen Van Dai, an activist who’s well acquainted with the government’s means of oppression. In 2007, the communist regime seized Dai for giving lectures on human rights to students at his office in Hanoi. He was sentenced to four years imprisonment and remains under house arrest until 2015. Since his release from prison in 2011, Dai has been detained five times by the Vietnamese security agency, being questioned for at least three days on each occasion. 

Despite his treatment, Dai remains committed to spreading his message. “I blog to express my opinion on political, diplomatic, and human rights issues,” he said. “I also want to explain political rights to Vietnamese people so they can use their rights to protect themselves.”

Whether Dai’s mission will become any easier now that Vietnam is a member on the Human Rights Council remains to be seen. From 2014 to 2016, Vietnam will be in the illustrious company of five other new UNHRC recruits—China, Cuba, Russia, Algeria and Saudi Arabia—that are better known for violating human rights than observing them. Vietnam clearly wasn’t voted onto the council for its unwavering commitment to civil liberties, so why did 184 countries offer their backing?

The cynical explanation would be money. Vietnam has frequently been touted as a star economic performer and is projected to be one of the world’s fastest growing economies between now and 2050. Of particular interest to investors is the country’s nuclear energy, with the US, South Korea, and Russia already courting Hanoi to get in on an industry estimated to be worth $50 billion by 2030.

With the Western economy still reeling from the debt crisis, developed countries are salivating over any opportunity to attract Asian capital, as demonstrated last month when George Osborne exchanged his dignity for potential investments on a business trip to China. And looking over some of the other new inductees to the council—China, Russia, oil-rich Saudi Arabia—it doesn’t seem too much of a stretch to wonder if countries might be willing to put principles aside when voting for a token, toothless UN committee in the hope of sharing future profits.

“Vietnam’s election shows how horse-trading for positions among governments at the UN has trumped the requirement to uphold human rights principles,” says Phil Robertson, deputy director of Human Rights Watch’s Asia Division. Aside from the business angle, Phil also thinks that historical sympathy and naivety over the extent of Vietnam’s “disastrous” human rights record played a part in their election. “For many members of the public in European countries, Vietnam is now a new tourist spot that’s cheaper than Thailand and has nice beaches and mountains,” he said. “The whole consideration of human rights doesn’t even enter their mind.”

As for Vietnam’s motives for joining the council, many suspect its membership will be used as a shield to deflect awkward questions about abuses. Foreign Minister Pham Binh Minh was quoted in state media as saying: “Vietnam’s selection for this position shows that the country has won high degree [sic] of confidence from UN member states.” He later emphasized that this should be used as a stepping stone for Vietnam’s “active integration” into the global economy, while ignoring any suggestion that the country’s wanton abuse of freedoms should be addressed now that the regime has been tasked with addressing wanton abuses of freedom around the world.

So, it seems Hanoi is also viewing this political pantomime as a chance to raise some cash and buy its security services some shiny new batons. According to a contact of mine at the UN who wished to remain anonymous, Vietnam’s human rights hatchet job has been the one hurdle in its dash towards prosperity, so council membership will serve as a useful bargaining chip in negotiations for lucrative trade deals with the EU and US.

Of course, the UNHRC itself isn’t exactly free of blame here. By allowing itself to become a venue for economic cottaging, it is making it tougher for dissidents worldwide to peacefully exercise their basic human rights. The body is now in its second incarnation, replacing the UN Human Rights Commission in 2006 after it was deemed weak and ineffective. Having entrusted Vietnam and those five other rights-violating countries with protecting human rights around the world, perhaps it’s just a matter of time before this council also ends up on the scrapheap.

Follow Jak on Twitter: @JakPhillips

More stories from Vietnam:

Vietnam Won’t Stop Locking Up Its Bloggers

Photographing the Loving Gays of Vietnam

I Ate and Drank Cobra in Vietnam’s Snake Village

By: Jak Phillips

Nov 19 2013 Tags: Vietnam, human rights, UN, UNHRC, China, Cuba, Russia, Saudi Arabia, Human Rights Watch, violations

Vietnam Human Rights Report 2013 by Human Rights Watch

Việt Nam

Chính phủ Việt Nam đàn áp một cách có hệ thống các quyền tự do ngôn luận, lập hội và nhóm họp ôn hòa và trấn áp những người lên tiếng chất vấn chính sách nhà nước, vạch trần quan chức tham nhũng hoặc kêu gọi thay đổi chế độ độc đảng bằng các giải pháp dân chủ. Công an sách nhiễu, đe dọa các nhà hoạt động và người thân của họ. Nhà cầm quyền tùy tiện bắt bớ các nhà hoạt động, giam giữ biệt lập trong thời gian dài, không cho họ gặp gỡ gia đình hoặc tiếp cận với các nguồn trợ giúp pháp lý, tra tấn và truy tố họ ra trước các tòa án bị chính trị tác động, áp đặt các mức án tù thật nặng với các tội danh mơ hồ về xâm phạm an ninh quốc gia.

Trong năm 2012, công an có lúc sử dụng vũ lực quá mức khi đối phó với những cuộc biểu tình đông người phản đối cưỡng chiếm nơi ở, tịch thu đất đai hay nạn bạo hành của công an.

Tịch thu đất đai tiếp vẫn tiếp tục là vấn đề nhức nhối, khi đất đai của những người nông dân và cư dân ở nông thôn bị quan chức chính quyền và các dự án tư nhân cưỡng chiếm mà không đền bù thỏa đáng. Những người phản đối còn bị chính quyền địa phương đàn áp.

Sau hàng loạt vụ bắt giữ các quan chức doanh nghiệp nhà nước và các đại gia nhiều vây cánh, Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Lần thứ sáu được tổ chức vào tháng Mười năm 2012. Trong Hội nghị, các phe phái của Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng, và Tổng Bí thư Nguyễn Phú Trọng cùng với Chủ tịch nước Trương Tấn Sang tranh nhau giành quyền kiểm soát bộ máy kinh tế chính trị, dẫn đến một cuộc tranh giành quyền lực hiện vẫn còn đang tiếp diễn. Tuy nhiên, chẳng có bên nào lên tiếng hay có biểu hiện hướng tới cam kết bảo đảm nhân quyền.

Việt Nam đã tuyên bố sẽ ra ứng cử một ghế vào Hội đồng Nhân quyền Liên Hiệp Quốc (HRC) trong nhiệm kỳ 2014 – 2016.

Quyền tự do Ngôn luận, Nhóm họp và Thông tin

Ở bề nổi, quyền ngôn luận cá nhân, báo chí công và thậm chí ngôn luận chính trị ở Việt Nam có những dấu hiệu cho thấy được tự do hơn. Xu thế này thể hiện rõ nhất qua làn sóng chỉ trích Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng ngay trong Hội nghị Ban Chấp hành Trung ương Đảng Cộng sản Việt Nam Lần thứ sáu, và một ý kiến được nhiều người chú ý kêu gọi ông ta từ chức ngay trên sàn họp Quốc hội vào tháng Mười Một. Tuy nhiên, vẫn tồn tại làn sóng ngầm của bàn tay đàn áp có chủ trương nhằm vào những người có phát ngôn đi quá giới hạn, hoặc dám đề cập đến những vấn đề nhạy cảm như phê phán chính sách đối ngoại của nhà nước đối với Trung Quốc hoặc chất vấn sự độc quyền của đảng cộng sản.

Chính quyền không cho phép báo chí độc lập hoặc của tư nhân hoạt động, và kiểm soát chặt chẽ các đài phát thanh, truyền hình và xuất bản phẩm. Các chế tài hình sự được đặt ra cho những người phát tán các tài liệu bị quy là chống chính quyền, đe dọa nền an ninh quốc gia, làm lộ bí mật nhà nước hay ủng hộ các tư tưởng “phản động.” Chính quyền chặn đường truy cập tới các trang web chính trị nhạy cảm, yêu cầu các chủ quán cà-phê internet giám sát và lưu giữ thông tin về các hoạt động của người sử dụng mạng.

Vào tháng Tư, chính phủ công bố Dự thảo Nghị định Quản lý, Cung cấp và Sử dụng Dịch vụ Internet và Nội dung Thông tin Trên Mạng. Theo Dự thảo, Nghị định này sẽ cấm việc đăng tải trên mạng các thông tin có nội dung chống chính phủ Việt Nam, ảnh hưởng tới an ninh quốc gia, trật tự công cộng, thuần phong mỹ tục, đoàn kết dân tộc, xâm phạm danh dự cá nhân và tổ chức, hoặc vi phạm một số lĩnh vực nhạy cảm nhưng không được quy định rõ. Nghị định này cũng yêu cầu các công ty trong nước và nước ngoài lọc bỏ bất kỳ nội dung nào trái ý chính quyền. Tính đến thời điểm viết phúc trình này, Dự thảo nói trên vẫn chưa được Quốc hội xem xét.

Vào tháng Chín, Thủ tướng Nguyễn Tấn Dũng chỉ thị cho Bộ Công an tấn công các trang mạng và blog không được chính quyền phê chuẩn, và trừng phạt những người sáng lập ra các trang mạng và blog nói trên.

Vào ngày mồng 5 tháng Tám, chính quyền dùng vũ lực giải tán những người tuần hành ôn hòa ở Hà Nội để phản đối chính sách đối ngoại của Trung Quốc về chủ quyền liên quan đến các đảo ở Hoàng Sa và Trường Sa. Hơn 20 người tham gia đã bị tạm giữ vì gây rối trật tự công cộng. Nhưng cũng trong ngày hôm đó, chính quyền không hề can thiệp vào sự kiện có hơn 100 người tham gia tuần hành bằng xe đạp để công khai cổ vũ quyền của những người đồng tính, lưỡng tính và chuyển đổi giới tính (LGBT) lần đầu tiên ở Việt Nam.

Đàn áp các nhà hoạt động nhân quyền

Trong năm 2012, chính quyền Việt Nam đã vận dụng các điều luật mơ hồ trong bộ luật hình sự để truy tố hình sự các hành vi thực thi các quyền dân sự và chính trị để bỏ tù ít nhất 33 nhà hoạt động và bắt giữ thêm ít nhất 34 nhà vận động tôn giáo và chính trị khác. Ngoài ra, còn có ít nhất 12 nhà vận động nhân quyền bị bắt từ năm 2011 vẫn đang bị tạm giam chưa xét xử tính đến thời điểm viết bản phúc trình này.

Các nhà vận động nhân quyền tiếp tục bị công an theo dõi gắt gao, thẩm vấn, phạt tiền, bị hạn chế đi lại trong nước và ra nước ngoài. Công an dùng biện pháp quản chế tại gia tạm thời để ngăn họ không tham gia biểu tình hay dự các phiên tòa xử các blogger hay các nhà hoạt động khác. Trong một số vụ việc xảy ra năm 2012, các nhóm côn đồ lạ mặt đã tấn công những người bất đồng chính kiến mà công an hầu như không làm gì để tiến hành điều tra.

Trong một phiên tòa thu hút được nhiều sự chú ý trong và ngoài nước, chỉ kéo dài trong vài tiếng đồng hồ vào ngày 24 tháng Chín, tòa án đã kết luận ba blogger bất đồng chính kiến nổi tiếng nhất Việt Nam – Nguyễn Văn Hải (bút danh Điếu Cày), Tạ Phong Tần, và Phan Thanh Hải (bút danh Anhbasg) – vi phạm điều 88 bộ luật hình sự (tuyên truyền chống nhà nước) và xử họ với mức án lần lượt là 12, 10 và 4 năm tù. Cả ba người đều là thành viên sáng lập của Câu lạc bộ Nhà báo Tự do. Tổng thống Hoa Kỳ Barack Obama, Ngoại trưởng Hoa Kỳ Hillary Clinton và Cao ủy Liên minh Châu Âu Catherine Ashton đều bày tỏ quan ngại về trường hợp của họ vào nhiều dịp khác nhau trong năm 2012.

Chính quyền cũng áp dụng rộng rãi điều 88 để dập tắt tiếng nói của các blogger và các nhà hoạt động nhân quyền khác. Trong tháng Mười, hai nhạc sỹ Trần Vũ Anh Bình và Võ Minh Trí (nghệ danh Việt Khang) bị xử tổng cộng 10 năm tù vì đã viết các bài hát phê phán chế độ. Vào tháng Tám, các blogger Đinh Đăng Định và Lê Thanh Tùng bị xử lần lượt là sáu năm tù và năm năm tù. Trong hai tháng Sáu và tháng Bảy, nhà hoạt động vì quyền lợi người lao động Phan Ngọc Tuấn ở tỉnh Ninh Thuận và các nhà vận động vì quyền lợi đất đai Nguyễn Kim Nhàn, Đinh Văn Nhượng và Đỗ Văn Hoa ở tỉnh Bắc Giang bị kết án tổng cộng là mười tám năm sáu tháng tù với tội danh tuyên truyền chống nhà nước vì có hành vi cất giữ, phát tán các tài liệu và truyền đơn dân chủ. Trong tháng Ba và tháng Năm, năm nhà hoạt động Công giáo – Võ Thị Thu Thủy, Nguyễn Văn Thanh, Đậu Văn Dương, Trần Hữu Đức và Chu Mạnh Sơn – bị phạt tù tổng cộng 17 năm 9 tháng vì đã phát tán truyền đơn dân chủ, sau đó giảm xuống 16 năm 3 tháng trong phiên phúc thẩm.

Vào tháng Ba, Tòa án Nhân dân huyện Gò Dầu tỉnh Tây Ninh xử các nhà vận động Hồ Thị Huệ và Nguyễn Bích Thủy mỗi người ba năm tù vì tham gia biểu tình phản đối tịch thu đất đai ở tỉnh Tây Ninh. Sau đó, trong phiên xử phúc thẩm vào tháng Tám, mức án của họ được giảm xuống còn mỗi người hai năm. Trong tháng Tư và tháng Sáu, nhà hoạt động vì quyền lợi đất đai Nguyễn Văn Tư ở Cần Thơ và Nguyễn Văn Tuấn ở Bà Rịa-Vũng Tàu bị xử lần lượt là hai năm rưỡi và bốn năm tù giam về tội “lợi dụng các quyền tự do dân chủ xâm phạm lợi ích nhà nước.” Cả hai người đều bị cáo buộc là đã giúp đỡ người dân địa phương khiếu nại quyết định tịch thu đất đai. Mức án dành cho ông Nguyễn Văn Tuấn sau đó được giảm xuống hai năm trong phiên phúc thẩm vào tháng Tám.

Tự do Tôn giáo

Chính quyền hạn chế tự do tôn giáo bằng các quy định pháp luật, quy định đăng ký hoạt động, đồng thời sách nhiễu và đe dọa các nhóm tôn giáo không được công nhận, trong đó có các nhà thờ Tin Lành tại gia, các tín đồ và các chi phái Phật giáo Hòa Hảo và Cao Đài độc lập, Giáo hội Phật giáo Việt Nam Thống nhất, và Pháp luân công.

Các nhóm tôn giáo phải đăng ký với chính phủ và hoạt động dưới sự điều khiển của các ban quản lý tôn giáo do chính phủ kiểm soát. Nhìn chung, chính quyền để cho các nhà thờ, nhà chùa nằm trong hệ thống do chính phủ quản lý được cử hành các giáo lễ. Tuy nhiên, chính quyền các địa phương thường xuyên sách nhiễu và đe dọa các cộng đồng tín ngưỡng, nhất là những nhóm không có đăng ký, khi họ đụng chạm đến những vấn đề nhạy cảm chính trị như quyền lợi đất đai hay tự do ngôn luận; khi họ được sự ủng hộ của những nhóm bị chính quyền coi là có nguy cơ chống đối, ví dụ như các dân tộc thiểu số có bề dày lịch sử bất phục tùng chính sách cai trị và đồng hóa của chính quyền trung ương; hay đơn giản hơn, khi họ chỉ từ chối gia nhập các tổ chức tôn giáo được nhà nước chuẩn thuận.

Trong tháng Hai và tháng Ba, công an tỉnh Phú Yên bắt giữ ít nhất 18 thành viên của một chi phái tín ngưỡng có gốc Phật giáo, tự đặt tên là Hội đồng Công luật Công án Bia Sơn. Họ bị khởi tố theo điều 79 về “hoạt động nhằm lật đổ chính quyền nhân dân.” Tại thời điểm bản phúc trình này được viết, cả 18 thành viên nói trên vẫn đang bị tạm giam tại công an tỉnh Phú Yên, chờ xét xử.

Vào tháng Ba, ở tỉnh Gia Lai, Mục sư Nguyễn Công Chính bị xử 11 năm tù giam về tội “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” theo điều 87 bộ luật hình sự. Cũng trong tháng đó, tám tín đồ Tin Lành người thiểu số Hmong ở huyện Mường Nhé, tỉnh Điện Biên mỗi người phải nhận án từ hai năm đến hai năm rưỡi tù giam về tội “phá rối an ninh” khi họ tham gia cuộc biểu tình đông người ở Mường Nhé vào tháng Năm năm 2011.

Vào tháng Tư và tháng Sáu, ba nhà hoạt động tôn giáo Tin Lành khác là Kpuil Mel, Kpuil Lễ và Nay Y Nga bị xử tổng cộng 22 năm tù giam về tội vi phạm điều 87. Cả ba người bị cáo buộc tham gia Tin Lành Đề Ga, là tổ chức tôn giáo bị nhà nước cấm. Vào tháng Năm, ba nhà hoạt động người Thượng, Runh, Jonh và Byuk bị bắt ở Gia Lai vì liên quan đến dòng Công giáo Hà Mòn không có đăng ký, và bị khởi tố về tội “phá hoại chính sách đoàn kết dân tộc” theo điều 87.

Công an ở An Giang ngăn cản các thành viên của Giáo hội Phật giáo Hòa Hảo Thuần túy nhóm họp để cử hành các sự kiện quan trọng, trong đó có ngày tưởng niệm giáo chủ sáng lập Huỳnh Phú Sổ bị mất tích. Nhà hoạt động tôn giáo Bùi Văn Thâm bị xử 30 tháng tù về tội “chống người thi hành công vụ.” 

Vào tháng Sáu và tháng Bảy, chính quyền địa phương tìm cách cản trở các linh mục Công giáo làm thánh lễ tại tư gia các tín đồ Công giáo ở hai huyện Con Cuông và Quỳ Châu, tỉnh Nghệ An. Ở cả hai nơi này, giới Công giáo địa phương đã nhiều lần nộp đơn lên chính quyền xin thành lập và đăng ký giáo xứ mới mà không được xem xét. 

Hệ thống Tư pháp Hình sự

Trong năm 2012, tin tức về nạn bạo hành của công an, bao gồm cả việc tra tấn trong khi giam giữ và tử vong vì đánh đập, tiếp tục xuất hiện ở khắp các vùng miền. Chỉ tính riêng trong 9 tháng đầu năm, theo báo chí nhà nước, đã có ít nhất 15 người chết trong khi bị công an giam giữ.

Hệ thống tòa án Việt Nam thiếu tính độc lập vì bị chính quyền và Đảng Cộng sản Việt Nam khống chế chặt chẽ, các phiên tòa xử các nhà bất đồng chính kiến về tôn giáo và chính trị không đáp ứng được các tiêu chuẩn quốc tế về xét xử công bằng. Công an đe dọa, và nhiều khi câu lưu thân nhân và bè bạn các bị cáo nếu họ cố tìm cách có mặt tại tòa hoặc công khai bày tỏ quan điểm bất đồng trong phiên xử.

Pháp luật Việt Nam tiếp tục trao quyền “quản chế hành chính” tùy tiện không cần qua xét xử. Theo Pháp lệnh số 44 (năm 2002) và Nghị định số 76 (2003), những người bị coi là có khả năng gây tổn hại tới nền an ninh quốc gia hay trật tự công cộng có thể bị quản chế tại gia, cưỡng ép đi chữa bệnh tại các cơ sở chữa bệnh tâm thần, hoặc đưa vào các trung tâm “giáo dục.”

Trong tháng Sáu, Quốc Hội thông qua Luật Xử lý Vi phạm Hành chính, có hiệu lực chấm dứt việc đưa những người lao động tình dục vào quản chế hành chính trong các cơ sở được gọi là “trung tâm 05,” nơi họ thường bị lạm dụng. Các quan sát viên về nhân quyền hoan nghênh cải cách hành chính cụ thể và tích cực hiếm có này.

Tuy nhiên, chính sách quản lý người nghiện ma túy vẫn không thay đổi. Biện pháp cai nghiện ma túy chủ chốt của Việt Nam là quản chế trong các trung tâm do chính phủ quản lý, nơi những người nghiện ma túy bị bắt buộc lao động gọi là để “trị liệu.” Khoảng 123 trung tâm rải rác khắp đất nước đang quản chế gần 40,000 người, trong đó có những trẻ vị thành niên chỉ mới 12 tuổi. Việc quản chế những người này không phải qua một trình tự pháp lý thích hợp hay chịu sự giám sát pháp lý dưới bất kỳ hình thức nào, và thường kéo dài đến bốn năm. Nếu vi phạm các nội quy của trung tâm – bao gồm cả yêu cầu lao động – học viên bị đánh bằng dùi cui, chích điện bằng dùi cui điện, và bị giam trong các phòng kỷ luật với khẩu phần ăn uống bị cắt giảm. Các cựu học viên cai nghiện cho biết họ từng bị ép buộc làm việc trong dây chuyền chế biến hạt điều và các việc nông nghiệp khác, trong đó có trồng khoai tây và cà-phê, các việc về xây dựng, may mặc và các hình thức sản xuất gia công khác.

Các Đối tác Quốc tế Chủ chốt

Mối quan hệ phức tạp với Trung Quốc đóng vai trò then chốt trong chính sách đối nội và đối ngoại của Việt Nam. Với Trung Quốc, chính quyền Hà Nội cam kết tình hữu nghị, nhưng về mặt đối nội, họ phải ứng phó với những lời chỉ trích rằng chính phủ đã không có được phản ứng thích đáng trước những biểu hiện hung hăng của Trung Quốc đối với hai quần đảo Hoàng Sa và Trường Sa đang trong vòng tranh chấp. Trên phạm vi quốc tế, chính phủ Việt Nam đã gia tăng hợp tác với Hoa Kỳ, Liên minh Châu Âu, Nga, Ấn Độ, Nhật Bản và các các nước láng giềng trong Hiệp hội các Quốc gia Đông Nam Á (ASEAN) để tạo đối trọng với ảnh hưởng đang ngày càng gia tăng của Trung Quốc.

Trong tháng Sáu, Liên minh Châu Âu và Việt Nam đã tiến hành đàm phán về một hiệp định thương mại tự do toàn diện. Hai vòng đối thoại về nhân quyền giữa Liên minh Châu Âu và Việt Nam đã diễn ra trong tháng Giêng và tháng Mười.

Quan hệ giữa Việt Nam và Hoa Kỳ tiếp tục phát triển. Hoa Kỳ là thị trường xuất khẩu lớn nhất của Việt Nam. Chuyến thăm Việt Nam của Bộ trưởng Quốc phòng Leon Panetta cho thấy sự gia tăng trong quan hệ quân sự giữa hai nước. Tuy nhiên, trong chuyến thăm Việt Nam vào tháng Bảy, Ngoại trưởng Hilary Clinton đã công khai bày tỏ quan ngại nghiêm trọng về hồ sơ nhân quyền yếu kém của Việt Nam. Các nhà hoạch định chính sách Hoa Kỳ biểu lộ cho thấy rằng thất bại trong việc cải thiện nhân quyền sẽ hạn chế mức độ gần gũi trong quan hệ giữa hai chính phủ.

Năm 2013, thứ trưởng ngoại giao của Việt Nam là Lê Lương Minh sẽ bắt đầu nhiệm kỳ năm năm trong vai trò tổng thư ký ASEAN, gia tăng đáng kể ảnh hưởng của Việt Nam trong khu vực này.

Vietnam human rights bill approved by House By Staff / Baptist Press, Monday, August 05, 2013

Vietnam human rights bill approved by House

By Staff / Baptist Press

Vote on It:

Average Vote:

[+] Text [-]

WASHINGTON (BP) — The U.S. House of Representatives has approved nearly unanimously a bill designed to advance religious freedom and other human rights in Vietnam.In a 405-3 roll call Aug. 1, the House approved the Vietnam Human Rights Act, H.R. 1897, which will prohibit any increase in non-humanitarian U.S. aid to the Southeast Asian country if its government does not make significant progress in promoting human rights. The Senate has yet to act on the proposal.

Among its goals, the bill seeks to end religious abuses and return confiscated property to churches and religious communities.

The legislation also expresses the sense of Congress that the State Department should re-designate Vietnam as a “country of particular concern,” a classification reserved for the world’s worst violators of religious freedom.

The bill’s purpose is “to send a clear, strong, and compelling message to the increasingly repressive communist regime in power in Vietnam that says that the United States is serious about combating human rights abuse” in that country, said Rep. Chris Smith, R.-N.J., in a written statement. Smith is the bill’s House sponsor.

Protestants, Catholics, Buddhists and adherents of other faiths face government abuse, Smith said. Government officials have jailed journalists and have been complicit in human trafficking, Smith said.

The House-approved bill says the Vietnamese government “continues to limit the freedom of religion, restrict the operations of independent religious organizations, and persecute believers whose religious activities the Government regards as a potential threat to its monopoly on power.”

According to the legislation, “unregistered ethnic minority Protestant congregations, particularly Montagnards in the Central and Northwest Highlands, suffer severe abuses because of actions by the Government of Vietnam, which have included forced renunciations of faith, arrest and harassment, the withholding of social programs provided for the general population, confiscation and destruction of property, subjection to severe beatings, and reported deaths.”

The only representatives to vote against the bill were Republicans Paul Broun of Georgia and Walter Jones of North Carolina, as well as Democrat Gregory Meeks of New York.

The House vote followed by a week a July 25 state visit to Washington by Vietnamese President Truong Tan Sang. In a joint news conference, President Obama said they “had a very candid conversation about both the progress Vietnam has made and the challenges that remain.”

In a statement released later, the White House noted “narrow differences” between the two countries on the issue of human rights, but a statement in Nhan Dan, the official newspaper of Vietnam’s Communist Party, claimed the differences were “many and significant.”

Compiled by Baptist Press Washington bureau chief Tom Strode. Get Baptist Press headlines and breaking news on Twitter (@BaptistPress), Facebook ( and in your email (

Copyright (c) 2013 Southern Baptist Convention, Baptist Press

Vietnam to ban sharing of news stories on social media, Edited by Chris Irvine, AFP

Vietnam to ban sharing of news stories on social media

Vietnam is to ban bloggers and social media users from sharing news stories, in a further crackdown on online freedom.

Photo: AP


11:41AM BST 01 Aug 2013

Facebook, Twitter and other social media sites have become hugely popular over the last few years in the heavily-censored Communist country.

But a decree issued by the government said blogs should only be used “to provide and exchange personal information.”

The document, signed by Prime Minister Nguyen Tan Dung and made public late on Wednesday, stipulates that internet users should not use social networks to share or exchange information on current events.

Social media users will not be allowed “to quote general information … information from newspapers, press agencies or other state-owned websites”, Hoang Vinh Bao, head of the Department of Radio, TV and Electronic Information, said, according to a report on the state-run VNExpress news site.

It is not clear how the law will be implemented or the penalties faced, but internet commentators said it could in theory make it illegal to share links to stories or even discuss articles published online in Vietnam’s state-run press.

The decree, which comes into force in September, also bans foreign internet service providers from “providing information that is against Vietnam, undermining national security, social order and national unity … or information distorting, slandering and defaming the prestige of organisations, honour and dignity of individuals”.

Le Nam Thang, the deputy information and communications minister, said the new rules aim to help internet users “find correct and clean information on the internet.”

The country bans private media and all newspapers and television channels are state-run.

Many citizens prefer to use social media and blogs to get their information rather than the staid official press.

But the authoritarian government has repeatedly attempted to stifle growing online debate in what rights groups say is an escalating crackdown on freedom of expression.

Online commentators reacted with fury to the decree.

“This decree clearly aims to muzzle the people,” Nguyen Quang Vinh wrote on his well-read blog.

The authorities want “to turn us into robots”, wrote popular Vietnamese Facebook user Nguyen Van Phuong.

Edited by Chris Irvine

Joint Statement of Human Rights Organizations Regarding the Upcoming Meeting between U.S. President Barack Obama and Vietnamese President Truong Tan Sang July 25, 2013

July 25, 2013
The upcoming visit to the United States by President Truong Tan Sang of Vietnam presents an opportunity for U.S. President Barack Obama to reiterate his Administration’s position that Vietnam’s “backsliding” on human rights is a stumbling block to expanded trade and security collaboration between the two countries. Likewise, this is an opportunity for the Vietnamese leadership to demonstrate their commitment to internationally recognized human rights.We, the undersigned organizations, would like to see expanded U.S.-Vietnam partnership in the context of greater respect for human rights. We strongly believe that President Obama should insist on the full release of all Vietnamese political prisoners and other prisoners of conscience. At the same time we call on the Vietnamese government to agree to the following steps as milestones:

(1) Immediate and unconditional release of Dr. Cu Huy Ha Vu, independent journalist Nguyen Van Hai (aka Dieu Cay), and blogger Ta Phong Tan.

Dr. Vu, a constitutional scholar who fought for environmental justice and the rights of indigenous peoples, is serving a seven-year sentence for “propaganda against the Socialist Republic of Viet Nam”. He suffers congenital heart problems, acute migraine, unstable blood pressure, high cholesterol, and persistent skin rashes. Dr. Vu needs medical treatment and round-the-clock care. Last month he held a 25-day hunger strike to protest the abject prison conditions.

Last year the U.S. State Department highlighted Dieu Cay’s courage, making his case the first in a series of profiles of bloggers and journalists honored on the occasion of World Press Freedom Day. Speaking on that occasion, President Obama specifically called on the international community to not forget Dieu Cay. He is serving a 12-year sentence for “disseminating anti-state information and materials.” He is on hunger strike to protest the abject prison conditions.

On International Women’s Day of this year the U.S. First Lady and Secretary of State John Kerry jointly honored blogger Ta Phong Tan as a woman of courage. She started a blog called Truth and Justice to expose corruption in the Vietnamese legal system. She was arrested in 2011 and sentenced to ten years in prison.

The release of these three prominent prisoners of conscience would be viewed as a positive development and a significant effort toward improving human rights practices in Vietnam. We are confident that this will set a positive tone for President Sang’s upcoming meeting with President Obama.

(2) Release of all known Vietnamese political prisoners and other prisoners of conscience prior to the upcoming ASEAN Summit in Brunei, where U.S. President Barack Obama reportedly will hold a side meeting with Vietnamese Prime Minister Nguyen Tan Dung.

International human rights organizations have documented at least 150 political prisoners and other prisoners of conscience. The Vietnamese government should release all such prisoners unconditionally before the upcoming ASEAN Summit.

Reports of several hundred other such prisoners, particularly among ethnic and religious minorities in highland areas, have been difficult to confirm because the government severely restricts access to these areas.

As the confirmation process may take time, the government of Vietnam should agree to a timeline for verification, which is to start immediately. Verified political prisoners and other prisoners of conscience should then be gradually released from prison in groups and no later than the end of this year.

(3) Prison visits by the International Committee of the Red Cross, UN agencies, and international human rights organizations to inspect the conditions in Vietnamese prisons and detention centers.

We urge the Vietnamese government to end the arbitrary arrest and incommunicado detention of people who peacefully exercise their rights to freedom of expression, association, assembly, and religious belief.

The government should ensure that all detained suspects and prisoners are treated in accordance with international human rights standards. Detainees should have prompt access to a lawyer of their choice, be promptly brought before a court, and not be subject to torture and other forms of cruel, inhuman, and degrading treatment.

We also urge the government to fully apply international standards on the treatment of prisoners and conditions of detention, in particular by enacting into legislation and adhering to the U.N. Standard Minimum Rules for the Treatment of Prisoners.

Regular and unhindered prison visits by credible parties such as the International Committee of the Red Cross, the Office of the UN High Commissioner for Human Rights, and international human rights organizations will help verify such adherence.

Signed by:
Boat People SOS (BPSOS)
Burma Partnership
Committee for Religious Freedom in Vietnam
Con Dau Parishioners Association
Council for Human Rights in Vietnam
Environmental Defense Law Center
Hmong National Development
Human Rights Watch
ICT Watch Philippines
International Office of Champa
The Lantos Foundation
Vietnamese Committee on Justice and Peace of the Catholic Archdiocese of Galveston-Houston

Cồn Dầu – US House Resolution 1572 Condemning CON DAU Persecutions in Vietnam

Cồn Dầu – US House Resolution 1572 Condemning CON DAU Persecutions in Vietnam

U.S. House Resolution 1572 Condemning Con Dau Persecutions in Vietnam
August 6, 2010
2d Session
H. RES. 1572
Condemning and deploring the violence, threats, fines, and harassment faced by the villagers of Con Dau, Da Nang, for seeking to protect their land, the historic cemetery, and other parish properties, and to receive an equitable resolution of their property dispute, and for other purposes.
July 29, 2010
Mr. SMITH of New Jersey (for himself, Mr. CAO, and Mr. WOLF) submitted the following resolution; which was referred to the Committee on Foreign Affairs

Condemning and deploring the violence, threats, fines, and harassment faced by the villagers of Con Dau, Da Nang, for seeking to protect their land, the historic cemetery, and other parish properties, and to receive an equitable resolution of their property dispute, and for other purposes.
Whereas in May 2007, the People’s Committee of Da Nang, Vietnam, announced a plan to lease the land in the Hoa Xuan district area, including the entire village of Con Dau, to international developers to build a resort and tourist area;
Whereas the People’s Committee of Da Nang announced that all residents in the affected area would be required to move and that they would be compensated for the land;
Whereas, on August 15, 2010, the Con Dau parish will be celebrating 85 years since its establishment and 135 years since the first religious refugees settled on the land;
Whereas the village of Con Dau is coterminous with a Catholic parish of the same name and consists of approximately 400 Catholic households;
Whereas the village of Con Dau vigorously resisted the People’s Committee of Da Nang’s proposal as village land including a Catholic cemetery with approximately 700 tombs, a chapel within the cemetery, a parish church, and most of the farm land in the parish belongs to the Catholic parish;
Whereas several generations of Catholics are buried in the village cemetery which is over 100 years old and considered a national historic heritage site, and the chapel in the cemetery serves as the place of worship for hundreds of parishioners living near the cemetery;
Whereas the People’s Committee of Da Nang ordered the relocation of the parish cemetery to a mountainous area, far from any inhabitable place and ordered the people of Con Dau to be relocated to another area, far removed from the newly designated relocation of the cemetery;
Whereas the people of Con Dau requested that the government not relocate either the parishioners or the cemetery, but rather grant permission for the parishioners to move closer to their church while allowing the rice fields to be included in the new resort;
Whereas the Da Nang authorities refused the petition of the parishioners and on January 25, 2010, Da Nang government officials led an aggressive week long campaign in Con Dau, with armed police officers and government officials going from house to house to exert pressure on the parishioners to sign an agreement to sell their land and move;
Whereas, on January 26, 2010, 400 Con Dau heads of household signed an appeal letter to the Vietnamese central government in Hanoi, complaining about the Da Nang officials’ use of threats and intimidation to force parishioners to sign the agreement, requesting to be relocated around their church in order to continue to live in the vicinity of the Catholic cemetery and practice their religion, and filing a complaint regarding the unjust compensation the People’s Committee of Da Nang initially offered in exchange for village land;
Whereas, on March 4, 2010, the People’s Committee of Da Nang led a second campaign in Con Dau to force parishioners to sign the agreement;
Whereas in April, the People’s Committee of Da Nang issued an order and posted a sign in the Con Dau cemetery forbidding future burials and posted police officers to block entrance to the cemetery;
Whereas the police attacked parishioner Le Van Sinh with tear gas when he attempted to remove the sign which had been placed on his father’s grave;
Whereas, on May 1, 2010, Mrs. Maria Dang Thi Tan, an elderly parishioner, died in Con Dau after requesting that she be buried with her husband and ancestors in the parish cemetery;
Whereas, on May 3, 2010, police placed barbed wire at the entrance of the cemetery, and assaulted and dispersed parishioners, including women, children, and the elderly, as they gathered at the chapel in the cemetery to say prayers;
Whereas, on May 4, 2010, during the funeral procession of Mrs. Dang which attracted approximately 1,000 parishioners, local police and a mobile `anti-riot’ police force which had been posted in anticipation of the funeral, attacked the funeral procession and attempted to seize the casket when it approached the cemetery entrance;
Whereas the police ordered the mourners to leave, but several hundred remained;
Whereas after several hours, the police shot tear gas and rubber bullets at the mourners near the casket and began to beat everyone with batons and electric rods, injuring more than 100 people;
Whereas the police then proceeded to search homes, desecrating religious symbols in those homes, to look for suspected organizers of the funeral procession;
Whereas the police arrested 62 persons who were brought to the county police station in Cam Le;
Whereas reports indicate that the police beat each detainee for his or her involvement in the funeral, beating some until they were unconscious;
Whereas a pregnant woman, Le Thi Van, reportedly suffered a miscarriage as a result of the beatings she received;
Whereas after being forced to sign the agreement to sell their land and relocate, admit to false allegations that they had assaulted the police, ordered not to seek medical care for their injuries or speak to the foreign news media, and threatened with additional beatings if they did not remain silent, most of the detainees were released after several days in detention;
Whereas five of the detainees, Nguyen Huu Liem, Phan Thi Nhan, Nguyen Thi The, Le Thanh Lam, and Tran Thanh Viet, remain incarcerated, having been beaten severely, and are awaiting trial based on accusations of `opposing law enforcement’ and `disturbing public order’;
Whereas Nguyen Thi Lieu, remains in detention in another facility and is reported to have been severely tortured;
Whereas, on May 27, 2010, Nguyen Huu Minh, Vice Chairman of the Con Dau Parish Committee, was also arrested for his lead role in meetings between the parishioners and the People’s Committee of Da Nang;
Whereas none of the above detainees have been allowed visits even by their closest family members;
Whereas Doan Cang was also among those beaten and detained but was temporarily released to care for his family while awaiting trial;
Whereas, on July 1, 2010, the police apprehended Nguyen Nam, a member of the funeral support group who had been among those beaten at the time of the funeral procession, handcuffed him, and severely beat him;
Whereas, on July 3, 2010, Nguyen Nam died due to injuries to the head, face, chest, and hands sustained during the beatings;
Whereas many United States citizens have family members who are residents of Con Dau, including victims of police beatings, torture, and detention;
Whereas these violations of human rights of the residents of Con Dau are sources of continuing, grave concern to Congress;
Whereas according to the United States Commission on International Religious Freedom 2010 Annual Report, `property disputes between the government and the Catholic Church continue to lead to harassment, property destruction, and violence, sometimes by `contract thugs’ hired by the government to break up peaceful prayer vigils’ and other religious ceremonies;
Whereas property issues involving local Catholics in Dong Chiem, Thai Ha, Tam Toa, and Bau Sen have reportedly led to harassment, discrimination, detention, property destruction, and beatings;
Whereas according to the United States Commission on International Religious Freedom 2010 Annual Report, Vietnam’s `overall human rights record remains poor, and has deteriorated since Vietnam joined the WTO in January 2007′, with dozens of arrests and continued harassment of human rights defenders, journalists, bloggers, democracy activists, and religious freedom advocates;
Whereas according to the United States Department of State 2009 Country Report on Human Rights Practices, the Government of Vietnam `increased its suppression of dissent’, and `tightened controls over the press and freedom of speech, assembly, movement, and association.’;
Whereas according to the United States Department of State 2009 Country Report on Human Rights Practices, Vietnamese police `commonly mistreated suspects during arrest or detention’ and `corruption remained a significant problem, and members of the police sometimes acted with impunity.’;
Whereas according to the United States Department of State 2009 Country Report on Human Rights Practices, in August 2009, Prime Minister Nguyen Tan Dung `issued a decree that offers compensation, housing, and job training for individuals displaced by development projects. Nevertheless, there were widespread reports of official corruption and a general lack of transparency in the government’s process of confiscating land and moving citizens to make way for infrastructure projects.’; and
Whereas according to the Human Rights Watch 2010 Annual Report, the Government of Vietnam `tightened its controls on internet use, blogging, and independent research, and banned dissemination and publication of content critical of the government. Religious freedom continued to deteriorate, with the government targeting religious leaders–and their followers–who advocated for civil rights, religious freedom, and equitable resolution of land disputes’: Now, therefore, be it
Resolved, That–
(1) the House of Representatives–
(A) condemns and deplores the violence, threats, fines, and harassment faced by the villagers of Con Dau, Da Nang, for seeking to protect their land, the historic cemetery, and other parish properties, and to receive an equitable resolution of their property dispute;
(B) condemns and deplores the arrests of parishioners and calls for the immediate and unconditional release of Nguyen Huu Liem, Phan Thi Nhan, Nguyen Thi The, Doan Cang, Le Thanh Lam, Tran Thanh Viet, Nguyen Thi Lieu, and Nguyen Huu Minh;
(C) strongly urges the Government of Vietnam to hold accountable police and security agents who reportedly beat and mistreated Con Dau residents at the funeral procession and later while the residents were in detention, including a public investigation of those whose actions led to the death of Nguyen Nam; and
(D) strongly urges the Government of Vietnam to consider the implications of its actions in Con Dau, as well as of other serious human rights violations, issues of police impunity, and corruption for the broader relationship between the United States and Vietnam; and
(2) it is the sense of the House of Representatives that–
(A) the President should call on the United Nations Human Rights Council to appoint a Special Rapporteur on Human Rights in Vietnam to investigate ongoing and serious human rights violations in that country, including those violations targeting the villagers of Con Dau;
(B) the Secretary of State should call on the Government of Vietnam to uphold commitments made during the United Nations Periodic Review of May 2009 to engage with various United Nations special procedures, including inviting the United Nations Special Rapporteur on Torture and Other Cruel, Inhuman or Degrading Treatment or Punishment and the United Nations Special Rapporteur on Religious Freedom or Belief to inquire, investigate, and report on the situation throughout Vietnam and specifically in Con Dau, including the discrimination, police impunity, mistreatment in detention, desecration of religious and historical properties, and the beating death of Nguyen Nam;
(C) the United States Embassy in Vietnam should visit those detained, including, Nguyen Huu Liem, Phan Thi Nhan, Nguyen Thi The, Doan Cang, Le Thanh Lam, Tran Thanh Viet, Nguyen Thi Lieu, and Nguyen Huu Minh, as well as the family of Nguyen Nam, and other parishioners, and report its findings to Congress;
(D) the United States Embassy should continue to raise with the Government of Vietnam the issues faced by the village of Con Dau including police impunity, beatings, fines, and the deaths of individuals engaged in a peaceful religious ceremony;
(E) the United States Department of State should examine instances of property disputes in Vietnam which involve religious communities, including the case of Con Dau, report its findings to Congress, and continue to raise disputed religious properties at United States-Vietnam meetings and forums, including the bilateral United States-Vietnam human rights dialogue; and
(F) the United States Commission on International Religious Freedom should visit the Con Dau parishioners and report to Congress on the violence and harassment faced by the Catholic villagers.