Khi “Chủ tịch” Trương Tấn Sang đi Mỹ viết bởi Vũ Đức Toàn


Khi “Chủ tịch” Trương Tấn Sang đi Mỹ
 
Vũ Đức Toàn
 
 
Trong thời gian gần đây, trước khi “lãnh tụ” Việt cộng Trương Tấn Sang đi Mỹ, đã có rất nhiều đồn đoán về chuyến đi của tên “lãnh tụ” Cộng sản này. Có người thì “tiên tri” rằng, sẽ có những thay đổi tốt, vì Cộng sản Việt Nam ló mòi “theo Mỹ”. Còn có kẻ lại viết thư cho Tổng thống Mỹ, trong số đó phải kể hai “người tù lương tâm”:   Thích Quảng Độ và Nguyễn Đan Quế, là to mồm hơn cả, vì với mục đích để cho “cả thế giới” biết mặt biết mày, rằng thì là ta đây là “lãnh tụ” nổi tiếng, đang chầu chực và sẽ giựt giải Nobel Hòa Bình nay mai.
 
Ngoài hai “ngài lãnh tụ” này, còn có nhiều người, là thân nhân của những “người tù lương tâm”, trong đó có gia đình của “khai quốc công thần – con dòng cháu giống cách mạng” Cù Huy Hà Vũ, cũng nhân cơ hội này đã viết thư gửi cho Tổng thống Mỹ để nhờ đến “uy quyền” của Tổng thống Mỹ mà bảo “đàn em” Việt cộng “trả tự do” cho thân thân của họ.
 
Bốn cái chữ “người tù lương tâm” này, là do Võ văn Ái đã đẻ ra, rồi sau đó, người ta lại bắt chước viết và nói theo. Thế nhưng, người ta đã không biết rằng: Những người đã và đang ở tù, cũng chỉ có hai loại tội phạm, đó là: Tù chính trị và tù hình sự, chứ làm gì có cái gọi là “tù lương tâm”. Bởi thế, nếu đem cái “tội danh” này mà trình tâu với “đức vua” Obama, thì “ngài” cũng không biết đây là cái tội gì cả.
 
Và như vậy, thì làm sao Ban chấm giải Nobel Hòa Bình biết đâu mà chấm cho hai “người tù lương tâm” Thích Quảng Độ và Nguyễn Đan Quế, là hai kẻ đã từng có những thành tích nổi tiếng chống Mỹ, xuống đường, biểu tình, hô hào quyết liệt chống cả hai nền Cộng Hòa Việt Nam, đòi Mỹ phải rút quân khỏi Việt Nam, và ủng hộ “Mặt trận Giải phóng miền Mam” trong suốt thời gian đất nước Việt Nam Cộng Hòa đã bị đảng Cộng sản, là đảng cầm quyền của nước Việt Nam Dân Chủ Cộng Hòa nhận lệnh Cộng sản quốc tế, xua quân xâm lăng.
 
Hai kẻ này: Thích Quảng Độ và Nguyễn Đan Quế, đúng thực như con người đã nhận diện và đặt tên: Loài nhổ ra rồi liếm lại, là thuộc hạng người vô liêm sỉ.
 
Riêng với những người đã và đang luôn nghĩ rằng, chính phủ Mỹ sẽ xem trọng nhân quyền, nên mới viết thư cho Tổng thống Mỹ. Những người này, thật đáng tội nghiệp, vì họ có đầu, mà không có khối óc. Vì nếu có chút suy nghĩ, thì họ phải biết rằng:
 
Trước khi gặp một “lãnh tụ” của bất cứ một nước nào trên thế giới, thì tất cả các nước Âu-Mỹ. Nhưng đặc biệt nhất là nước Mỹ đều có những “cuộc thương lượng –  thỏa thuận ngầm”, để rồi đến khi gặp mặt, là mọi sự sẽ diễn ra đúng như thế, còn chuyện “nhân quyền”, chỉ là cách nói xã giao, bóng bẩy cho tiện việc trả giá khi thương lượng, vì họ đặt quyền lợi của nước Mỹ lên trên hết.
 
Về phía đảng Cộng sản Việt nam, thì phải nhắc lại những lời tuyên bố chính xác của HT Thích Quảng Độ, khi nói đến sự hợp tác giữa “khối Ấn Quang” và đảng Cộng sản Hà Nội như sau:
 
“Hợp tác đôi bên cùng có lợi. Ông lợi cái này, tôi lợi cái kia, cũng như buôn bán, mình cùng làm”.
 
“Khối Ấn Quang và đảng Cộng sản, đã biết “Hợp tác đôi bên cùng có lợi…”, thì nước Mỹ và Việt Nam Cộng sản, cả hai cũng biết “Hợp tác đôi bên cùng có lợi” vậy. Dễ hiểu quá mà, sao nhiều người còn mơ ngủ, không chịu tỉnh thức, để nhớ lại cuộc Hải chiến giữa Hải quân Việt Nam Cộng Hòa với bọn giặc Tầu vào tháng giêng, năm 1974. Lúc ấy, “đồng minh” Mỹ đã tỉnh queo, thản nhiên thấy những “người bạn đồng minh” chết mà không cứu!
 
Người ta mau quên quá, nên không nhớ, khi “đồng minh” Mỹ bắt tay với giặc Tầu, thì đất nước Việt Nam phải mất từ Ải Nam Quan, thác Bản Giốc. Và sau đó, “thủ tướng” Việt cộng Phạm Văn Đồng, theo chỉ thị của “chủ tịch” Hồ Chí Minh, mà viết và ký một văn bản, gửi cho Chu Ân Lai, để xin dâng bán cả hai quần đảo Hoàng sa và Trường Sa !
 
Và sau đó, khi “đồng minh đi đêm” với bọn giặc Tầu, thì  đã đẻ ra cái Hiệp định Paris, 1973, để họ chia nhau cái giải Nobel Hòa Bình, cùng nhau nhảy múa, reo vui trên những xác xết của Dân, Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa, khi đẩy được cả nước Việt Nam Cộng Hòa rơi xuống tận cùng của vực thẳm!
 
Các người vọng ngoại có thấy chăng: Những chiếc ống chân của đồng bào vô tội đã gãy rời, nằm rơi lại trên con đường chạy trốn Cộng sản vào những ngày trước 30/4/1975!
 
Các người có nhớ chăng, bao nhiêu đồng bào, phụ nữ trẻ em, đã bỏ mình trong lòng biển khơi, hay trên những con đường rừng, vì vượt biên, vượt biển, để tìm tự do!
 
Các người có biết chăng, các vị Quân, Cán, Chính Việt Nam Cộng Hòa đã bị hành hạ, đày đọa đến tàn phế, hoặc đã chết một cách đau đớn ở các trại tù trá hình “tập trung cải tạo” !
 
Các người có biết chăng, những đồng bào, em thơ, mẹ già phải chết vì đói khát, lạnh lẽo ở những “Vùng kinh tế mới”!
 
Tất cả những máu xương, những nước mắt đã từng loang chảy ấy, đều do bàn tay nhuộm đầy máu của đảng Cộng sản Việt Nam; trong số đó, đứng đầu là Hồ Chí Minh, Lê Duẫn, Phạm Văn Đồng… có cả Cù Huy Cận, Tố Hữu… Nhưng đặc biệt nhất, tại miền Nam  – Việt Nam Cộng Hòa là sự hiện hữu của lũ Giặc Ấn Quang, và những tên Giặc  khác như Lê Văn Hảo, Ls Nguyễn Hữu Thọ, Bs Phùng Văn Cung… cùng với những tên Giặc “phản chiến” như Nguyễn Đan Quế, Đoàn Viết Hoạt, Huỳnh Tấn Mẫm, Huỳnh Ngọc Chênh, Nguyễn Hữu Thái…
 
Một lần nữa, trước khi tạm kết thúc bài này, chúng tôi phải nhắc lại cho tất những kẻ vọng ngoại, ngây ngô đến độ khờ dại rằng:
 
Trước khi tiếp xúc những “lãnh tụ” các nước khác, dù Cộng sản, hay không cộng sản; và dù là Tây hay Mỹ, thì tất cả đều đã có những “thỏa thuận” ngầm rồi, nên khi công khai gặp mặt, chỉ là lúc hợp thứ hóa cho những “điều khoản” đã được thỏa thuận “Đôi bên cùng có lợi”. Còn chuyện “nhân quyền” chỉ là một trong những “thủ đoạn” để thúc đẩy cho quyền lợi, mà hiện nay, Hải cảng Đà Nẵng là nơi đã hai lần, từng “đón tiếp” cả hai đoàn quan viễn chinh của Pháp và của Mỹ. Bên cạnh đó, là Hải cảng Cam Ranh, là của ngõ quốc tế, mà nhiều nước đều dòm ngó, muốn sở hữu. Tuyệt đối, tất cả không bao giờ vì quyền lợi của đất nước và đồng bào Việt Nam. Còn đảng Cộng sản Việt Nam, thì duy nhất, chỉ vì quyền lợi của đảng Cộng sản, mà Cam Ranh và Đà Nẵng là hai Hải cảng, để cho đảng Cộng sản Việt Nam đem ra mặc cả, mà không biết chừng, rồi cả hai Hải cảng này, cũng sẽ mất, vì không có việc gì mà đảng Cộng sản Việt Nam không dám làm cả.
 
Chính vì những lẽ ấy, xin đừng hỏi: Trương Tấn Sang đi Mỹ để làm gì. Vì khi những tên cầm đầu của băng đảng cướp, mỗi lần chúng đi đâu, thì đều tìm cách để ăn cướp. Còn đảng Cộng sản Việt Nam, là một đảng bán nước, buôn dân, thì mỗi khi những “lãnh tụ” của đảng CS đi tới đâu, thì tất nhiên, là để tìm cách để bán thêm lãnh hải, lãnh thổ, buôn thêm sức lao động cũng như thân xác của người dân Việt, để chúng cùng chia nhau, bỏ vào cái túi tham không đáy, để sống trên xương máu và sự đau thương, nghèo đói của những người dân cùng khốn !
 
Đừng vọng ngoại, vì ngoại nhân không bao giờ nghĩ đến đất nước và người dân Việt. Và Đừng mơ đến chuyện đảng Cộng sản Việt Nam sẽ thay đổi, sẽ “tôn trọng nhân quyền”. Vì tự do, dân chủ, nhân quyền sẽ không có cơ hội xuất hiện, khi đảng Cộng sản còn cai trị trên đất nước Việt Nam.
 
24/7/2013
Vũ Đức Toàn

Leave a Reply

Please log in using one of these methods to post your comment:

WordPress.com Logo

You are commenting using your WordPress.com account. Log Out / Change )

Twitter picture

You are commenting using your Twitter account. Log Out / Change )

Facebook photo

You are commenting using your Facebook account. Log Out / Change )

Google+ photo

You are commenting using your Google+ account. Log Out / Change )

Connecting to %s